Ngày 22/4 Khi Nhận Lãnh Có Phước Hơn
Monday, 22 April 2013
…
Ma ri đã lựa phần tốt, là phần không
có
ai cất lấy được. (Lu ca 10:42)
Nếu Chúa Giê
Xu đến nhà bạn, bạn sẽ làm gì? Bạn mời Ngài ngồi xuống và sau đó bắt đầu phục
vụ Ngài, đúng không? Hay bạn sẽ ngồi xuống và bắt đầu tìm kiếm Ngài? Bạn có để
Ngài phục vụ và đầy dẫy trên bạn không?
Chúa Giê Xu
vào nhà hai chị em Ma thê và Ma ri (Lu ca 10:38). Ma thê nhìn thấy Chúa Giê Xu
mệt mõi. Bà biết rằng Chúa Giê Xu vừa mới đi một quảng đường rất xa để làm
những việc lành, chữa lành người bệnh và đáp ứng nhu cầu của mọi người. Dĩ
nhiên, bà nghĩ chắc chắn là Ngài đã mệt rồi, vì thế bà thấy Ngài là người cần
bà chăm sóc.
Song Ma ri
nhìn thấy vượt trên sự mệt mõi bên ngoài của Chúa Giê Xu, bà nhìn thấy bản tính
thiên thượng của Ngài. Bà nhìn thấy Ngài là Đấng mà bà cần chạy đến. Khi làm
như thế, bà khiến cho Chúa Giê Xu cảm thấy mình là Đức Chúa Trời – Đấng cứu rỗi
đến để phục vụ bà chớ không phải để bà phục vụ Ngài (Ma thi ơ 20:28). Ngay cả
Chúa Giê Xu cũng đã nhận xét rằng bà đã chọn phần tốt hơn!
Tâm trí của
con người chúng ta thấy khó tin. Một số người nói với tôi “nhưng thưa mục sư,
Kinh thánh nói rằng “ban cho có phước hơn nhận lãnh” (Công vụ 20:25). Khi đến
từ con người, điều đó đúng. Nhưng khi điều đó đến từ Đức Chúa Trời, Ngài muốn
ban cho. Thực vậy, trừ khi bạn học cách nhận từ Đức Chúa Trời, bạn sẽ chẳng có
gì để ban cho người khác.
Người nào đã
cho Chúa Giê Xu bửa ăn ngon hơn và đỗ đầy
tấm lòng Ngài? Ma thê là người bận rộn chuẩn bị thức ăn cho Ngài? Hay Ma
ri người vẫn hết lòng tìm kiếm Ngài? Đó là Ma ri. Bà đã làm cho Chúa Giê Xu cảm
nhận được sự vinh hiển thiên thượng của Ngài. Bà đã để Chúa Giê Xu là Đấng ban
cho, là Đức Chúa Trời.
Giống như Ma
thê, chúng ta luôn thực hiện những vai trò ngược lại. Bằng cách này hay cách
khác chúng ta nghĩ rằng Đức Chúa Trời cần chúng ta phục vụ, nhưng thực ra Ngài
muốn đỗ đầy chúng ta trước. Đôi tai và tấm lòng của Ma ri quý với Chúa Giê Xu hơn đôi tay và bàn chân của
Ma thê.
Chúng ta sử
dụng đôi tai và tấm lòng của chúng ta để đến với Chúa Giê Xu. Chúng ta sử dụng
đôi tay và đôi chân để phục vụ Ngài, có một chỗ cho điều đó. Nhưng cảm nhận và
sự đánh giá cao về sự đầy trọn thiên thượng của Đức Chúa Trời thì quý với Ngài hơn bất cứ sự phục vụ nào chúng ta
dâng cho Ngài. Khi bạn đến với Ngài, bạn không thể giúp đỡ nhưng trở thành một
người phục vụ và ban cho nhiều hơn.
Trừ khi bạn học cách
nhận từ Đức Chúa Trời,
bạn
sẽ chẳng có gì để ban cho người khác.
Tags:
Bồi Linh,
DƯỠNG LINH
Ý kiến bạn đọc [ 0 ]
Ý kiến của bạn